Hà Giang đẹp quanh năm, chẳng mùa nào là không đáng để ghé. Mỗi mùa lại mang một màu sắc riêng, một cảm giác riêng, như thể vùng đất này chẳng bao giờ biết ngừng làm người ta ngạc nhiên.
Nhiều người mê mẩn Hà Giang đẹp đẽ 4 mùa trong năm, nhưng sao nên đi ngay từ bây giờ?
Mùa xuân, khi cái lạnh của mùa đông vừa tan, những cành đào, cành mận bắt đầu bung nở, điểm xuyết trên nền núi đá xám xịt một màu hồng phớt dịu dàng. Sương sớm còn bảng lảng, phủ lên rừng cây một lớp áo mỏng, khiến cả thung lũng như đang mơ màng tỉnh giấc. Đi giữa những con đường nhỏ mùa đó, bạn sẽ thấy lòng mình nhẹ nhàng hẳn, như thể mọi lo toan đều tan vào không khí.
Các phiên chợ vùng cao vẫn tấp nập với váy áo sặc sỡ, tiếng khèn réo rắt, mùi thắng cố thơm lừng, và nụ cười chân chất của người H’Mông, Dao, Tày. Nếu may mắn, bạn còn có thể bắt gặp lễ hội Gầu Tào của người H’Mông, nơi họ cầu sức khỏe và mùa màng bội thu – một trải nghiệm văn hóa độc đáo vào mùa xuân.
Sang hè, Hà Giang lại đổi khác. Những cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, làm dòng sông Nho Quế cuộn chảy mạnh mẽ hơn, nước xanh thẳm như ngọc, đôi lúc hung dữ đến mức khiến người ta phải rùng mình. Nhưng sau mưa, không khí mát lành, trong veo, cây cỏ xanh mướt, như được tưới tắm để sẵn sàng khoe sắc. Đỉnh đèo thỉnh thoảng chìm trong mây, tạo cảm giác như bạn đang lạc vào một thế giới khác, vừa bí ẩn vừa quyến rũ. Rồi đến mùa đông, nếu may mắn, bạn có thể bắt gặp tuyết rơi trên Tây Côn Lĩnh – cảnh tượng hiếm hoi ở Việt Nam. Những mái nhà trình tường nép mình trong sương trắng, khói bếp nghi ngút, làm người ta chỉ muốn ngồi co ro bên bếp lửa, nhấm nháp bát cháo ấu tẩu nóng hổi.
Tháng 9 – 11 của mùa thu, Hà Giang lại khoác một tấm áo mới, rực rỡ mà dịu dàng, chẳng lẫn vào đâu được. Những thửa ruộng bậc thang ở Hoàng Su Phì hay Quản Bạ vàng óng ánh dưới nắng, uốn lượn mềm mại theo triền núi, như những dải lụa ai đó vô tình đánh rơi giữa đất trời. Đứng từ trên cao nhìn xuống, bạn sẽ thấy cả một biển vàng trải dài, lấp lánh mỗi khi gió thổi qua, đẹp đến mức chỉ muốn đứng yên mãi để ngắm.
Hà Giang có những điểm đến đặc biệt nào?
Đến Hà Giang mà không ghé vài nơi đặc biệt thì coi như chưa trọn vẹn. Một trong những nơi đầu tiên phải kể đến là đèo Mã Pí Lèng. Con đèo này không chỉ nổi tiếng vì độ hiểm trở với những khúc cua tay áo thót tim, mà còn vì cảnh đẹp bên dưới – dòng sông Nho Quế xanh ngắt, lặng lẽ chảy giữa hai vách đá dựng đứng. Đứng trên điểm dừng chân, gió thổi lồng lộng, bạn sẽ thấy mình nhỏ bé trước thiên nhiên hùng vĩ đến thế nào.
Rồi từ đó, nếu đã đi xa, đừng bỏ qua Cột Cờ Lũng Cú – điểm cực Bắc của Việt Nam. Đường lên không quá dễ, nhưng khi đặt chân đến nơi, leo lên tháp cờ và nhìn lá cờ đỏ bay trong gió, cảm giác tự hào xen lẫn xúc động sẽ làm bạn quên hết mệt nhọc. Xung quanh là núi non trùng điệp, xa xa là những bản làng nép mình, yên bình đến lạ.
Nếu muốn hiểu thêm về người dân vùng cao, hãy dành chút thời gian ghé qua làng Nậm Đăm. Người Dao ở đây vẫn giữ những nét xưa cũ, từ cách dệt vải chàm bằng tay đến cách nấu những món ăn đơn sơ mà đậm đà. Ngồi trò chuyện với họ, nhấp một ngụm rượu ngô, bạn sẽ thấy cuộc sống vùng cao chẳng hề xa lạ, mà gần gũi như chính quê mình.
Còn nếu thích cảnh đẹp tự nhiên, Hoàng Su Phì là nơi không thể bỏ qua, nhất là vào mùa lúa chín. Những thửa ruộng bậc thang vàng rực trải dài theo sườn núi, đẹp như một bức tranh chẳng cần chỉnh sửa. Mùa tam giác mạch thì lại khác, Sủng Là hay Lũng Cẩm là nơi bạn nên đến để ngắm những cánh hoa nhỏ xinh đung đưa trong gió, vừa mong manh vừa kiên cường, đúng chất Hà Giang.
Mỗi nơi ở đây đều có một câu chuyện, một vẻ đẹp riêng, chẳng cần phải sắp xếp theo thứ tự gì cả. Cứ đi, cứ cảm nhận, bạn sẽ thấy Hà Giang đẹp theo cách rất tự nhiên, chẳng cần ai phải tô vẽ thêm.